Dân tộc Mường
Tên gọi khác
Mol, Mual, Moi, Moi bi, Au tá, Ao tá
Nhóm ngôn ngữ
Việt - Mường
Dân số
914.600 người.
Cư trú
Cư trú ở nhiều tỉnh phía Bắc, nhưng tập trung đông nhất ở Hòa Bình và các huyện
miền núi tỉnh Thanh Hóa.
Đặc điểm kinh tế
Đồng bào Mường sống định canh định cư ở miền núi, nơi có nhiều đất sản xuất, gần
đường giao thông, thuận tiện cho việc làm ăn. Người Mường làm ruộng từ lâu đời.
Lúa nước là cây lương thực chủ yếu. Trước đây, đồng bào trồng lúa nếp nhiều hơn
lúa tẻ và gạo nếp là lương thực ăn hàng ngày. Nguồn kinh tế phụ đáng kể của gia
đình người Mường là khai thác lâm thổ sản như nấm hương, mộc nhĩ, sa nhân, cánh
kiến, quế, mật ong, gỗ, tre, nứa, mây, song... Nghề thủ công tiêu biểu của người
Mường là dệt vải, đan lát, ươm tơ. Nhiều phụ nữ Mường dệt thủ công với kỹ nghệ
khá tinh xảo.
Tổ chức cộng đồng
Xưa kia, hình thái tổ chức xã hội đặc thù của người Mường là chế độ lang đạo,
các dòng họ lang đạo (Đinh, Quách, Bạch, Hà) chia nhau cai quản các vùng. Đứng
đầu mỗi mường có các lang cun, dưới lang cun có các lang xóm hoặc đạo xóm, cai
quản một xóm.
Hôn nhân gia đình
Tục cưới xin của người Mường gần giống như người Kinh (chạm ngõ, ăn hỏi, xin
cưới và đón dâu) khi trong nhà có người sinh nở, đồng bào rào cầu thang chính
bằng phên nứa. Khi trẻ em lớn khoảng một tuổi mới đặt tên.
Tục lệ ma chay
Khi có người chết, tang lễ được tổ chức theo nghi thức nghiêm ngặt.
Văn hóa
Đồng bào Mường có nhiều ngày hội quanh năm: Hội xuống đồng (Khung mùa), hội cầu
mưa (tháng 4), lễ rửa lá lúa (tháng7, 8 âm lịch) lễ cơm mới...
Kho tàng văn nghệ dân gian của người Mường khà phong phú, có các thể loại thơ
dài, bài mo, truyện cổ, dân ca, ví đúm, tục ngữ. Người Mường còn có hát ru em,
đồng giao, hát đập hoa, hát đố, hát trẻ con chơi... Cồng là nhạc cụ đặc sắc của
đồng bào Mường, ngoài ra còn nhị, sáo trống, khèn lù. Người Mường ở Vĩnh Phú còn
dùng ống nứa gõ vào những tấm gỗ trên sàn nhà, tạo thành những âm thanh để
thưởng thức gọi là "đâm đuống".
Nhà cửa
Nhà người Mường có những đặc điểm riêng :nhà thường ba gian hai chái. Bộ khung
với vì kèo kết cấu đơn giản. Đặc trưng ở cái kèo có pà wặc (cái cựa) đè lên cây
đòn tay cái để đỡ kèo khỏi bị tụt. Nhà có chái nhưng không có vì kèo chái như
nhà người Việt. Chỗ dựa của bộ xương mái là nhờ vào hai cây pắp cal và một cây
léo hè, đầu gác lên thanh giằng hai kèo gần chỏm kèo.
Mặt bằng sinh hoạt có điểm giống nhà người Việt: nhà cũng có qui định có tính
ước lệ: Nếu chia nhà theo chiều ngang: phần nhà dành cho sinh hoạt của nữ gọi là
"bên trong". Phần dành cho sinh hoạt của nam giới gọi là "bên ngoài". Và, nếu
chia nhà theo chiều dọc, nửa nhà phía sau (nơi đặt bàn thờ tổ tiên) gọi là "bên
trên". Còn nửa kia gọi là "bên dưới". Một đặc trưng nữa là hình thức cấu tạo của
bếp: bếp được đặt trong một cái khung gỗ hình chữ nhật. Bống góc của cái khung
này dựng bốn cột làm giá đỡ các dàn (dựa) bếp. một trong hai cột giáp vách bao
giờ cũng buộc một cái chum nhỏ để đựng mẻ (người Mường rất ưa các món ăn có vị
chua). Ghế đặt xung quanh nhà bếp là ghế dài thấp chân. Trong khuôn viên thường
có một miếu thổ thần, quy mô nhỏ như một cái lều.
Trang phục
Có đặc trưng riêng về tạo hình và phong cách thẩm mỹ trên trang phục.
+ Trang phục nam
Nam mặc áo cánh xẻ ngực, cổ tròn, cúc sừng vai, hai túi dưới hoặc thêm túi trên
ngực trái. Đây là loại áo cánh ngắn phủ kín mông. Đầu cắt tóc ngắn hoặc quấn
khăn trắng. Quần lá tọa ống rộng dùng khăn thắt giữa bụng còn gọi là "khăn quần".
Xưa có tục để tóc dài búi tóc. Trong lễ hội dùng áo lụa tím hoặc tơ vàng, khăn
màu tím than, ngoài khoác đôi áo chúng đen dài tới gối, cái cúc nách và sườn
phải.
+ Trang phục nữ
Aáo mặc thường ngày có tên là áo pắn (áo ngắn). Đây là loại áo cánh ngắn,
xẻ ngực, thân ngắn hơn so với áo cánh người Kinh, ống tay dài, áo màu nâu hoặc
trắng (về sau có thêm các màu khác không phải loại vải cổ truyền). Bên trong là
loại áo báng, cùng với đầu váy nổi lên giữa hai vạt áo ngắn. Đầu thường
đội khăn trắng, xanh với phong cách không cầu kỳ như một số tộc người khác. Váy
là loại váy kín màu đen. Toàn bộ phận được trang trí là đầu váy và cạp váy, khi
mặc mảng hoa văn nổi lên giữa trung tâm cơ thể. Đây là một phong cách trang trí
và thể hiện ít gặp ở các tộc khác trong nhóm ngôn ngữ và khu vực láng giềng (Trừ
nhóm Thái Mai Châu, Hòa Bình do ảnh hưởng văn hóa Mường mà mặc thường ngày tương
tự như họ) Nhóm Mường Thanh Hóa có loại áo ngắn chui đầu, gấu lượn, khi mặc cho
vào trong cạp váy và cao lên đến ngực. Phần trang trí hoa văn trên cạp váy gồm
các bộ phận: rang trên, rang dưới, và cao. Trong dịp lễ, Tết họ
mang chiếc áo dài xẻ ngực thường không cài khoác ngoài bộ trang phục thường nhật
vừa mang tính trang trọng vừa phô được hoa văn cạp váy kín đáo bên trong. Nhóm
mặc áo cánh ngắn xẻ ngực thường mang theo chiếc yếm bên trong. Về cơ bản giống
yếm của phụ nữ Kinh nhưng ngắn hơn.